Sau Thiên Tai, Băo
Lụt, Động Đất
Bác sĩ Nguyễn
Ư-Đức
Con người thường hay “lạc
quan tếu” khi nghĩ rằng trái đất thuộc quyền
sở hữu của ḿnh. Thực ra, họ chỉ ăn nhờ
ở đậu trên đó mà thôi, v́ trái đất là
của Thiên Nhiên, Tạo Hóa.
Tại mỗi nơi loài
người sống th́ thiên tai đều có thể xảy
ra. Đây là những hoàn cảnh khẩn cấp gây ra do
biến cố của môi trường hoặc thời tiết
khắc nghiệt. Thiên tai có thể là động đất,
cháy rừng, núi lửa, băo lụt, sóng thần, hạn hán, cơn
giông, sấm sét mà các khoa học gia cho đó là những sinh
hoạt tự nhiên của trái đất. Và những
biến cố này cũng chứng tỏ cho con người
thấy rằng, Mẹ Thiên Nhiên luôn luôn có nhiều
quyền lực. Khi quyền lực này ra tay th́ con
người trở nên yếu đuối, chịu trận,
nếu không biết cách pḥng tránh, tự vệ.
Hậu
quả của thiên tai là các đe dọa trầm trọng
cho sức khỏe cơ thể, cho sự hài ḥa xă hội
và cho nền kinh tế tại địa phương.
Sẽ có cả ngàn tử vong,
thương tích, nhiều loại bệnh truyền
nhiễm xảy ra. Thực phẩm nước uống trở
thành hư hỏng, nguy hại. Nạn nhân không nơi trú
mưa tránh nắng và rất nhiều người rơi
vào tâm trạng bất an, trầm cảm.
Tử vong trực tiếp do thiên tai
đột ngột đa số là v́ chấn thương
thể chất, chết đuối, sức ép. Ấy là
chưa kể thiệt hại về mùa màng, gia súc, chim
muông, cầm thú. Mỗi thiên tai đều để
lại những vết sẹo lâu ngày mới xóa nḥa,
hồi phục.
Điều đáng ghi nhớ là
tại các quốc gia đang phát triển, sự thiệt
hại do thiên tai nhiều gấp bội v́ thiếu các cơ
sở hạ tầng, nguồn hỗ trợ, cứu giúp
cũng như phương thức dự đoán, pḥng tránh
thiên tai.
Năm 1500 BC, một cơn sóng
thần đă hoàn toàn xóa bỏ nền văn minh Minoa
của Hy Lạp cổ xưa. Năm 1138, động
đất ở
Mới đây, ngày 2 tháng 5, 2008, băo
lụt tại Myanmar đưa tới 78,000 tử vong, 57,000
mất tích, số người bị thương chưa
biết rơ và cả 2 triệu người cần giúp
đỡ.
Liền sau đó là động đất
ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc ngày 12 tháng 5, 2008. Theo
thông tin chính thức từ chính quyền Trung Quốc, cho
tới ngày 2 tháng 6, 2008, có trên
69,000 tử vong, khoảng 400,000 thương tích, gần
20,000 người mất tích và trên 15 triệu cư dân không
nơi cư trú, phải di tản.
Với quyết định 44/236,
ngày 22 tháng 12 năm 1989, Đại Hội Đồng Liên
Hiệp Quốc đă chỉ định ngày thứ Tư
của tuần lễ thứ hai mỗi tháng 10 là ngày
Quốc Tế Giảm Thiểu Thiên tai trong thời gian 10
năm, 1990-1999.
Tới ngày 21 tháng 12 năm 2001,
với quyết định số 56/165, Đại Hội
Đồng quyết định duy tŕ ngày này là ngày toàn
cầu ư thức thiên tai bao gồm pḥng tránh, giảm
thiểu thiệt hại, và chuẩn bị sẵn sàng
đối phó với thiên tai. Khi mọi người có hiểu
biết về thời gian thiên tai có thể xảy ra,
biết phải làm ǵ trước và sau thiên tai th́ thiệt
hại về nhân mạng và tài sản sẽ bớt
xuống rất nhiều.
Bài viết giới hạn ở lănh
vực bệnh tật xảy ra sau thiên tai, nhất là các bệnh
truyền nhiễm.
Bệnh truyền nhiễm sau thiên
tai
Có nhiều loại bệnh có
thể xuất hiện sau thiên tai. Nạn nhân bị
thương tích và dễ dàng nhiễm trùng. Nạn nhân không
chạy thoát khỏi hiện trường v́ bệnh
hoạn có nhiều nguy cơ bệnh nhiễm hơn. Khi
tập trung ở nơi tạm trú chen chúc, thiếu vệ
sinh, bệnh nhiễm cũng dễ dàng xảy ra.
1-Bệnh truyền nhiễm do
nguồn nước uống bị pha lẫn các vi sinh
vật gây bệnh như tiêu chẩy, dịch tả,
kiết lỵ, viêm gan A, bệnh leptospirosis.
Thường thường, sau
một thiên tai, hệ thống cung cấp nước
sạch đều bị phá hủy. Việc cung cấp
nước an toàn cần thời gian để thực
hiện. Nạn nhân đành phải dùng bất cứ
loại nước nào sẵn có, mà nước này đa
số đều bị ô nhiễm với đủ
loại vi khuẩn đến từ xú uế cống rănh,
phế thải công kỹ nghệ.
Các vi khuẩn Vibrio Cholerae, E Coli là
tác nhân chính của bệnh dịch tả và tiêu chảy.
Chúng đến từ phân của người và súc vật
tràn đầy trong nước lũ lụt.
Viêm gan A và E lan truyền do
đường phân-miệng v́ thiếu nguồn
nước an toàn và kém vệ sinh cá nhân.
Viêm gan A hầu như xảy ra
thường xuyên (endemic) tại đa số các quốc gia
đang phát triển và rất nhiều trẻ em đều
đă mắc bệnh và trở nên miễn nhiễm với
bệnh. Do đó, ở các nơi này số người
bị bệnh rất ít.
Ở các địa phương có
dịch viêm gan E, bệnh xảy ra sau mưa, lụt.
Bệnh không trầm trọng, tự hết nhưng
với phụ nữ có thai th́ tử vong có thể lên
tới 25%.
Leptospirosis là bệnh về da, niêm
mạc miệng gây ra do tiếp xúc trực tiếp với
nước, đất, bùn chứa vi khuẩn leptospires.
Xuất xứ của các vi khuẩn này là từ
nước tiểu động vật gậm nhấm
như chuột, sóc. Lũ lụt tạo cơ hội
thuận tiện cho vi khuẩn lan rộng. Bệnh bắt
đầu với cơn sốt và có thể ảnh
hưởng tới gan, màng năo, thận.
Ngoài ra, khi cơ thể tiếp xúc
trực tiếp với nước ô nhiễm, một
số bệnh khác cũng thường xảy ra như
vết thương làm độc trên da, viêm da, bệnh tai
mũi họng, bệnh viêm mắt.
2-Bệnh do côn trùng chuyển-tải
(vector-borne diseases)
Côn trùng chuyển-tải
thường thấy nhất là muỗi.
Sau biến cố thời tiết
như giông tố, băo lụt, vùng nước ngưng
đọng là môi trường thích hợp cho côn trùng sinh
sản và tăng rủi ro lây truyền bệnh. Ban
đầu, băo lụt đẩy vi sinh vật đi xa
nhưng sau đó, nước ổn định, nằm
lại, chứa nhiều vi khuẩn.
Tại đây, nạn nhân thiên tai
cũng như nhân sự cấp cứu dễ dàng mắc
các bệnh Sốt rét định kỳ (malaria), sốt
đập lưng (dengue), viêm màng năo, Sốt West Nile. Rủi
ro mắc bịnh gia tăng nếu dân chúng sống chen chúc chật
hẹp và ăn ngủ ngoài trời, muỗi đốt.
Sốt rét do các kư sinh trùng nhóm
Plasmodium xâm nhập hồng huyết cầu. Bệnh do
muỗi anopheles truyền sang người và thường
thấy ở các vùng có khí hậu nhiệt đới và bán
nhiệt đới.
Bệnh sốt đập lưng là
bệnh virus truyền sang người do muỗi Aedes aegypti
với các triệu chứng như sốt, đau nhức
xương khớp, đau đầu, chẩy nước
mắt. Bệnh ít gây chết người nhưng bệnh
nhân suy nhược rất nhiều và cần thời gian lâu
để phục sức.
3-Bệnh gây ra do quá đông dân chúng
V́ nhà ở bị thiên tai phá hủy,
dân chúng phải ăn ngủ trong các nơi tạm trú chen
chúc đông người. Thêm vào đó là các tiện nghi
căn bản nhà tắm cầu tiêu, bếp núc đều
hết sức giới hạn, kém vệ sinh. Theo sự quan
sát của các nhà chuyên môn John T. Wastsonm, Maire A. Connolly của
Cơ Quan Y tế Thế Giới (WHO), đây là những
hoàn cảnh thuận lợi cho sự lây lan một số
bệnh truyền nhiễm như bệnh đường
hô hấp, bệnh ban sởi, bệnh viêm màng năo.
Thiếu dinh dưỡng là
chuyện thường xảy ra trong thời gian
đầu sau thiên tai, đặc biệt đối
với dân chúng tại các địa phương có sự
xung đột, bất ổn.
Theo các
nhà quan sát, sau băo lụt Nargis ở Myanmar, có cả nhiều
chục ngàn người đang phải đối mặt
với đói khát v́ không có thực phẩm nước
uống, nhất là mùa mưa sắp diễn ra trong
những ngày sắp tới. Thiếu dinh dưỡng
đưa tới suy nhược cơ thể và nạn
nhân dễ dàng mắc bệnh truyền nhiễm.
4-Các rủi ro v́ nước lụt
như chết đuối, giảm thân nhiệt nhất là
đối với trẻ em ch́m ḿnh trong nước quá lâu,
tăng viêm phổi v́ tiếp xúc với nước lụt
ô nhiễm và nước mưa giá lạnh cũng là
những điều cần được lưu ư.
5-Bệnh do gián đoạn các
dịch vụ thông thường như cung cấp
điện nước.
Nước uống dễ dàng
bị nhiễm v́ ḥa lẫn chất dơ, vi khuẩn
đưa tới bệnh tiêu hóa.
Không có điện khiến cho
việc cất giữ thực phẩm, vaccin gặp trở
ngại. Thực phẩm hư thối gây ra bệnh
nhiễm như tiêu chẩy.
Thiếu điện cũng
khiến cho không khí tù hăm, tăng lây lan bệnh nhiễm
trùng tại khu tạm trú đông đúc người tị
nạn.
6-Ảnh hưởng tinh thần sau
thiên tai
Sau mỗi thiên tai, nạn nhân
sống sót ở trong tâm trạng rất căng thẳng, sợ
hăi, lo âu. Họ sẽ có một số phản ứng
như:
-Băn khoăn, không hiểu nổi
tại sao lại có chuyện bất hạnh này;
-Lo sợ cho tương lai không
biết sẽ như thế nào;
-Bối rối, mất định
hướng, không tập trung, quyết định
được việc ǵ;
-Có những cơn ác mộng,
nhớ lại thảm cảnh đă qua;
-Thay đổi tính t́nh, dễ
tức giận, buồn rầu;
-Cảm thấy trở nên bất
lực, tuyệt vọng;
-Người mệt mỏi suy
nhược
-Nhức đầu, đau ḿnh,
đau bụng
-Rối loạn giấc ngủ,
-Ăn uống bất thường,
mất khẩu vị.
Giải quyết các khó khăn tâm lư
này là vấn đề lâu dài, đặc biệt là
đối với nạn nhân ít tuổi, tương lai c̣n
dài.
Các
biện pháp pḥng tránh
Để pḥng tránh các bệnh
truyền nhiễm, những biện pháp như sau cần
được áp dụng:
1-Trong ṿng 48 giờ sau thiên tai
cần có một toán đặc nhiệm tới tận
nơi để ước lượng t́nh h́nh thiệt
hại, rủi ro y tế có thể xảy ra.
2-Thiết lập một hệ
thống báo động, khám phá dịch bệnh.
3-Cung cấp nguồn nước sạch
cho nạn nhân càng sớm càng tốt v́ nước là
một nhu cầu cấp bách. Nước có thể
được khử trùng bằng hóa chất chlorine, ít
tốn kém lại nhiều hiệu lực.
4-Chăm sóc sức khỏe ban
đầu. Nếu được cung cấp sớm,
chăm sóc sức khỏe ban đầu giúp khám phá ra
bệnh rồi điều trị ngay như vậy sẽ
tránh được bệnh bộc phát, lây lan. Các bệnh
dịch tả, tiêu chẩy, nhiễm hô hấp, sốt rét
có thể trở thành dịch nếu không bị dập
tắt ngay từ đầu.
5-Hướng dẫn nạn nhân
về giữ ǵn vệ sinh cá nhân, an toàn thực
phẩm, sớm đi khám
bệnh nếu thấy có dấu hiệu bệnh, dùng
thuốc đuổi muỗi.
6-Theo dơi, phát hiện dịch
bệnh để tránh lây lan.
7-Chủng ngừa một số
bệnh như bệnh sởi.
8-Loại bỏ điều kiện
thuận lợi cho sự sinh sản của sinh vật
chuyển-tải bệnh như muỗi tại các vùng nước
ứ đọng; phát thuốc đuổi muỗi, phát mùng
tẩm thuốc.
Nhân viên cứu trợ cũng
cần lưu ư ở mấy điểm căn bản
để tự bảo vệ:
-Coi xem chủng ngừa phong đ̣n
gánh (tetanus) có c̣n hiệu lực không. Thường thường
vaccin có hiệu lực bảo vệ khoảng 10 năm.
-Không dùng nước tại nơi
có thiên tai cho tới khi nhà chức trách tuyên bố
nước an toàn.
-Dự trữ một số
nước sạch để tắm rửa, nấu
nướng.
-Lưu ư và đề pḥng
nước bị nhiễm hóa chất thải từ các
cơ sở nông, công kỹ nghệ.
-Cẩn thận khi dùng dụng
cụ điện hoặc hóa chất.
-Vứt bỏ thực phẩm,
nước uống nghi bị nhiễm trùng, hư hao.
-Khám bác sĩ ngay nếu bị côn
trùng, súc vật cắn đốt.
Kết
luận
Các nhà chuyên môn đều có cùng ư
kiến là thi thể nạn nhân chết trực tiếp v́
thiên tai không là rủi ro đưa tới các bệnh
truyền nhiễm.
Trái lại, bệnh gây ra do sự thiên
cư, lánh nạn của dân chúng vào các không gian chật
hẹp, thiếu vệ sinh, thiếu dịch vụ y
tế, thiếu thực phẩm, nước uống an
toàn. Chính các hoàn cảnh này tạo điều kiện thuận
lợi cho bệnh truyền nhiễm xảy ra và đôi khi
trở nên nguy hiểm chẳng thua ǵ chính thiên tai.
Tuy nhiên tử thi có thể trở
nên rủi ro lây lan trong một số trường hợp
như thiệt mạng v́ các bệnh dịch hạch,
dịch tả, thương hàn, lao, nhưng bệnh không
tồn tại lâu trong cơ thể sau khi chết. Trong các
trường hợp này, phân của nạn nhân chứa vi khuẩn
dịch tả sẽ nhiễm vào nguồn nước và gây
ra lây lan bệnh đường tiêu hóa. Thiên tai có thể
góp phần lây lan các bệnh vừa kể, với
điều kiện là tác nhân gây bệnh đă có sẵn
tại môi trường.
Sự thực này là để
nhắc nhở mọi người không nên vội vàng
“hỏa thiêu, mồ chôn tập thể” tử thi nạn
nhân, v́ hoang sợ gây bệnh.
Thân xác tuy đă vô tri bất
động, nhưng vẫn cần được thân nhân
nhận diện khâm liệm, chôn cất.
“Nghĩa
tử là nghĩa tận” mà.