Tội nhìn trộm người đang tắm..

trong tác phẩm Phạm Công Cúc Hoa

 

BS HỒ ĐẮC DUY

 

Phạm Công Cúc Hoa là một tác phẩm thơ Nôm do một tác giả Việt Nam khuyết danh sáng tác; cho đến nay người ta cũng chưa biết đích danh tác giả là ai. Theo Linh mục Thanh Lãng thì truyện Phạm Công Cúc Hoa ra đời vào khoảng năm 1729 đến 1788 là thời Lê Trịnh mạt vận, với lối văn rất mộc mạc bình dân và cốt truyện kiểu đời thường, dễ dãi nên được truyền tụng khá phổ biến trong dân chúng. Truyện thơ khá dài với 4026  câu thơ lục bát.

Có thể tóm tắt nội dung như sau:

Ở phủ Quỳnh Vân  vợ chồng tiều phu; chồng họ Phạm, vợ họ Dương, cả hai đã già rồi mà vẫn chưa có con trai nối dòng. Ngọc Hoàng cảm động lòng thành bắt Thái tử đầu thai cho hạn sáu mươi năm mới bắt về. Dương thị sinh được một trai đặt tên là Phạm Công, đến năm 13 tuổi đã phải đi ở để lấy tiền nuôi cha mẹ. Trong lúc gia đình quá túng quẫn thì cha mẹ lại từ trần, khiến Phạm Công muôn phần đau khổ! Sau khi lo việc tống táng cho cha ở nơi gốc cây trong rừng, Phạm Công dắt mẹ đi xin ăn. Ngọc Hoàng sai hai tiên nữ xuống thử lòng Phạm Công. Tiên nữ tìm đủ mọi cách quyến họ Phạm nhưng chàng vẫn một niềm hiếu thảo không hề mơ tưởng đến chuyện trăng hoa.

Sau đó mẹ con dắt nhau đến trường thầy Quỷ Cốc, chàng xin vào học. Trong số đó có nàng Cúc Hoa, 13 tuổi, con quan Tri Phủ, cảm vì chàng hiếu thảo nên nặng lòng lưu luyến. Nàng về nhà nhớ nhung, tương tư sinh bệnh nặng. Cha mẹ nàng tìm thầy thuốc thang khắp nơi nhưng không khỏi. Sau bói mới biết là con phải lòng Phạm Công. Vợ chồng Tri Phủ cho gọi Phạm Công đến để gả con.

Phạm Công lấy vợ mới được mười ngày thì mẹ lại từ trần! Chôn cất xong, cử tang sau ba năm, Cúc Hoa mới có thai. Nàng thụ thai được bốn tháng, vừa gặp khi triều đình mở khoa thi, nàng cố khuyên chồng lai kinh ứng thí. Khoa thi ấy Phạm Công đỗ trạng nguyên, nhà vua ép gả công chúa, Phạm Công nhất định từ chối vì đã có vợ rồi. Vua tức giận bắt gông cùm và sai giết, may nhờ triều đình can gián nên chàng chỉ bị đày đi sứ Hung Nô. Vua nước Hung Nô ép gả công chúa, Phạm Công lại một phen nữa từ chối nên bị vua Hung Nô chặt tay, khoét mắt, đục răng! Việc thấu đến Ngọc Hoàng, ngài bèn sai người trời xuống cứu Phạm Công thoát nạn.

Trên đường về quê thăm vợ, qua Tề, Triệu, tới nước Bang Châu, Phạm Công lại thi đỗ trạng nguyên. Vua nước này lại ép gả công chúa nhưng Phạm Công lại một lần nữa từ chối. May nhờ công chúa xin cho chàng được tha, trở về chung sống với Cúc Hoa, sinh được hai con một trai một gái; 30 tuổi thì Cúc Hoa chết. Sau đó Cúc Hoa hiện hồn về báo mộng cho chồng, khuyên chồng nên lấy vợ kế để có người trông nom chăm sóc hai con.

Phạm Công bất đắc dĩ phải cưới Tào Thị làm vợ kế.

Phạm Công ngồi đồng xuống âm ty tìm Cúc Hoa, đến sông Ngân Hà ngồi nghỉ mệt vô tình nhìn thấy 30 cung nữ đang tắm khỏa thân dưới sông nên bị bọn nữ tỳ la lên cho rằng Phạm Công nhìn trộm họ. Vua Diêm Vương sai lính bắt Phạm Công về xét hỏi.

Nhìn trộm là một trong những hiện tượng lệch lạc tình dục, người ta gọi nó là Peeping Tom. Một số khá đông người tuy đã có vợ chồng nhưng vẫn thích nhìn trộm người khác khỏa thân, thích nhìn cái sơ hở hớ hênh của người khác phái trong bất cứ trường hợp nào mà họ có dịp thấy một cách tình cờ. Tuy nhiên có những người mắc chứng ưa nhìn trộm thưc sự vì đối với họ, được nhìn trộm đồ lót, được nhìm trộm cái mềm mại, đường nét cong vút gợi tình thân thể của người khác là một nhu cầu thỏa mãn tình dục. Có nhiều người vì nhu cầu thúc bách của chứng này mà phải khoét vách trèo tường, nhìn qua lỗ khóa, cửa sổ, nơi thay áo quần ... rình những nơi vệ sinh công cộng, phòng tắm bến sông ... để mong chộp được một pha cụp lạc.

Xét về bệnh lý tình dục thì những người này thuộc vào loại mắc chứng thị dâm, được nhìn trộm trong tình huống càng căng thẳng, càng mạo hiểm thì mức độ kích thích tình dục càng cao. Người ta gọi nhìn trộm là một cách hiếp dâm người khác bằng thị giác. Thảm họa đối với người nhìn trộm là bị người khác bắt gặp mà hậu quả thì thật khó lường được; từ chuyện bị phát giác mà chạy thục mạng, cho đến việc bị mạt sát bêu xấu, chưởi mắng hay bị bắt đem đến cửa công. Có những trường hợp bi thảm hơn là bị người khác tưởng nhầm ăn trộm mà bị đập hay bị bắn hoặc té ngã mà thiệt mạng.

Chỉ tình cờ như quan trạng nguyên Phạm Công tắm ở bờ sông mà cũng bị vây bắt đem tới cửa công :

Vua sai mười tám búa đồng

Tứ bề chiêng trống ruổi rong những là

Đầy đền gươm giáo can qua

Dùi đồng, búa sắt chạy ra ngất trời

 

Phạm công than thở biện minh sự vô tội tình cờ của mình khi bất đắc dĩ phải nhìn trộm người ta đang tắm nhưng không tìm ra chứng cứ để minh oan cho mình vì lúc đó chỉ có mình chàng và con ngựa mà thôi, mà con ngựa thì không biết nói tiếng người.

 

Người thì chứng tá rần rần

Tôi thì chỉ có một thân đây mà

 

Vua Diêm Vương phán nếu như quan trạng đưa được người làm chứng thì sẽ tha cho chàng.

Tưởng lần này chắc thân bại danh liệt, may mà quan trạng còn nhanh trí, chàng tâu với vua Diêm Vưong là lúc các cung nữ đang tắm dưới sông thì chắc là Hà Bá có thấy, xin triệu Hà Bá đến.

Diêm Vương cho người đi triệu Hà Bá hỏi hư thực ra sao, và bảo Hà Bá viết bản trình tấu.

  Nếu không nhờ bản tường trình của Hà Bá giải oan thì e rằng quan trạng phải ở tù vì phạm vào tội nhìn trộm đàn bà đang tắm, một tội tối kỵ thời bấy giờ.

Hãy nghe Hà bá đã tường trình sự việc như sau:

 

Năm nay tháng sáu

Ngày hai mươi ba

Người ở đâu xa

Thì tôi không biết

Đâu mà tới đến

Tắm sông Giang Hà....

Đầy tớ nhà bà

Ở đâu mà tới..

Đua nhau xuống sông

Đặng ba mươi đứa

Áo quần ở đó

bèn nhảy xuống sông

Kỳ mình kỳ mẩy

Chẳng ngờ nó thấy...

Bấy giờ nó mới chia ra lên bờ

Áo quần thôi mới mặc vô

Ba mươi chúng nó lỏa lồ như không..

 

Tội nhìn trộm người khác đang khỏa thân được ghi trong truyện Phạm Công Cúc Hoa là một sự thật thường xảy ra trong đời sống đã được tác giả mô tả một cách rất thật và cũng rất hài hước đã làm cho tác phẩm này có sức lôi cuốn người đọc.

 

BS HỒ ĐẮC DUY