QUỶ
VƯƠNG LÊ UY MỤC
TRONG ĐẠI
VIỆT SỬ KƯ TOÀN THƯ
HỒ ĐĂC DUY
Trong lịch sử
nước ta có những vị vua rất độc ác và
quái dị, họ phần đông được các thế
lực phe nhóm trong triều đ́nh đưa lên ngai vàng
ngỏ hầu thao túng v́ lợi ích cá nhân hay tranh giành quyền
lực.
Các thế lực chính
trị này sẽ nhân danh vị vua sắp qua đời
bằng các di chiếu để tấn phong vua mới. Sau khi vua
mới lên ngôi, họ sẽ thanh toán các đối thủ
và triệt hạ các người không thích họ.
Trường hợp Lê Uy Mục là một
điển h́nh
Trong Đại Việt Sử Kư Toàn Thư
viết : “Tháng 12, (1505) ngày mồng 6, vua Lê Túc Tông sắc
dụ triều thần là B́nh Sơn hầu Lê Quảng
Độ, Cống Xuyên bá Lê Năng Nhượng, và các quan
văn vơ rằng: Bệnh trẫm chưa khỏi, lo
rằng việc phó thác nặng nề e sẽ không kham
nổi. Con thứ hai của Tiên hoàng đế là Tuấn,
là người hiển minh, nhân hiếu, có thể nối
được ngôi chính thống, để thừa kế
tổ tông, vỗ về thân dân. Đại
thần và các quan hăy hết ḷng trung trinh để giúp nên
nghiệp lớn; thân vương nào dám tiếm vượt
ngôi trời th́ người trong nước cùng nhau giết
đi.
Ngày mồng 7, vua ốm nặng; ngày mồng
8, vua băng ở điện Hoàng Cực, có di chiếu cho
các quan để tang theo đúng lễ
cổ.
Ngày 18, Trung quân đô đốc phủ
tả đô đốc B́nh Sơn hầu Lê Quảng
Độ, Tông nhân lệnh Tự ân sứ Lê Năng
Nhượng [38a] cùng các công, hầu, bá, pḥ mă, đô uư, các
quan năm phủ, sáu bộ, Ngự sử đài, Đông
các, Hàn lâm, Lục tự, Lục khoa, đề h́nh các quan
13 đạo, đến điện Hương Minh kính
đón con thứ hai của Hiến Tông là Tuấn lên ngôi
Hoàng đế. Đại xá, đổi niên hiệu
lấy sang năm là năm Đoan Khánh thứ 1.
Trong sách c̣n ghi: “Vua mới tên huư là Tuấn, c̣n gọi là Huyên, là con
thứ hai của Hiến Tông, anh thứ của Túc Tông,
ở ngôi 5 năm, thọ 22 tuổi, bị Giản Tu công
Dinh đuổi đánh, rồi bị hại, chôn ở An
Lăng. Vua nghiện rượu, hiếu sát, hoang dâm, thích
ra oai, tàn hại người tông thất, giết ngầm
tổ mẫu, họ ngoại hoành hành, trăm họ oán
giận, người bấy giờ gọi là Quỷ
vương, điềm loạn đă xuất hiện
từ đấy.
Mẹ vua là Chiêu Nhân hoàng thái hậu Nguyễn
thị, huư là Cận, người làng Phù Chẩn, huyện
Đông Ngàn, lúc bé mồ côi cha, nhà nghèo, tự bán ḿnh cho
người ở phủ Phụng Thiên, sau nhà ấy có
tội, Nguyễn thị bị tịch thu sung làm quan
tỳ, do đó được vào hầu Quản Ninh hoàng
hậu. Khi
Hiến Tông c̣n làm thái tử, thấy có sắc đẹp
th́ ưa, lấy vào làm phi.
Năm Hồng
Đức thứ 19 [1488] tháng 5, ngày mồng 5, giờ Tư
sinh ra vua. Năm Thái Trinh thứ 1 [1504],
Túc Tông băng, không có con nối, mẹ thứ là Kính phi
Nguyễn thị mưu lập vua ở trong cung cấm, bèn
lên ngôi hoàng đế. Đại [39b] xá,
đổi niên hiệu, lấy ngày sinh là Thiên khánh thánh
tiết, tự xưng là Quỳnh Đô động chủ
xưng là Uy Mục Hoàng Đế.
Ngày 22, Thái hoàng thái hậu Nguyễn thị
th́nh ĺnh băng ở chính tẩm điện Trường
Lạc, thọ 65 tuổi. Trước
đây, khi Túc Tông băng không có con nối, nội thần
Nguyễn Nhữ Vi định lập vua, Thái Thánh Tông cho
rằng vua là con người tỳ thiếp, không thể
nối được đạo thống, khăng
khăng đ̣i lập Lữ Khôi Vương. Bấy
giờ Nhữ Vi liền đóng các
cửa thành lại lập vua lên. Thái hậu
có vua đă được lập rồi, có ư không vui.
Sau vua liền sai quan hầu cận ngầm giết
Thái hậu rồi nghỉ chầu 7 ngày.
Vua dựng điện Chân Nguyên, làm Bảo
Thuỵ đường ở hương Phù Chẩn,
huyện Đông Ngàn, làm
Tuyên Dự đường ở hương Hoa Lăng,
huyện Thuỷ Đường. Lại làm điện
Quang Mỹ ở phường Lệ Viên, huyện Quảng
Đức để thờ tiên tổ của Thái hoàng thái
hậu.
Trước đây, khi Hiến Tông nằm
giường bệnh, mẹ sinh ra vua, Chiêu Nhân hoàng hậu
là tỳ thiếp được Hiến Tông yêu, sinh ra vua
nhưng mất sớm. Mẹ thứ là Kính phi không có con
trai, nuôi làm con ḿnh, có ư lập làm vua, sợ các đại
thần không theo, đem vàng đút lót,
nhưng Văn Lễ không nhận.
Đến khi Hiến Tông
ốm nặng, Văn Lễ và Quang Bật nhận di
chiếu phụ tá hoàng thái tử nối ngôi. Bấy giờ, các thân
vương tranh nhau đ̣i lập, Văn Lễ sợ
xảy tai biến trong lúc bối
rối, mới vào tẩm điện lấy ấn báu
truyền quốc đem về nhà rồi cùng các đại
thần văn vơ lập Túc Tông lên ngôi hoàng đế. Vua Uy Mục căm giận lắm.
Đến đây, dùng
mưu của Khương Chủng, Nguyễn Nhữ Vi
biếm hai người làm Thừa tuyên sứ Quảng
Mùa xuân,
trước đây, viên quản lĩnh họ Trần
người làng Nhân Mục vốn là cháu ngoại của
một ông vua triều Trần sinh được 2
người con gái, con trưởng tên là Tùng, con thứ tên
là Trúc. Vua nghe nói Tùng có sắc đẹp,
chọn vào hậu cung, sinh được hoàng tử
nhưng mất sớm. Sau vua lấy luôn Trúc .
Năm 1507 tháng Giêng, nhà Minh sai Hà Lộ sang làm lễ
viếng Hiến Tông Hoàng Đế, lại sai chánh sứ
là Hàn lâm viện biên tu Thẩm Đào, phó sứ là Hứa Thiên Tích mang chiếu
thư sang phong vua làm An Nam Quốc Vương, lại ban
một bộ mũ áo quan vơ bằng da và một bộ
thường phục. Thiên Tích thấy tướng vua,
đề thơ rằng:
An
Từ khi lên ngôi, vua đêm nào cũng cùng cung nhân vui
đùa uống rượu vô độ. Khi rượu say liền
giết cả cung nhân.
Bấy giờ uy quyền thuộc về
họ ngoại, phía đông th́ làng Hoa Lăng (quê của cha nuôi), phía tây th́ làng Nhân
Mục (quê của vợ vua), phía bắc th́ làng Phù Chẩn
(quê của mẹ vua) đều chuyên cậy quyền
thế, vùi dập các quan. Kẻ th́ v́ ư riêng mà
giết hại sinh dân; kẻ th́ dùng ngón kín mà yêu sách
tiền của. Mọi thứ súc
vật, hoa màu của dân, chúng đều cướp
đoạt cả. Nhà nào có đồ
lạ, vật quư, chúng đánh dấu chữ vào và đ̣i
lấy. Muôn dân ta oán mà vua vẫn không
chừa, lại mang ḷng ngờ vực, đố kỵ.
Các quan người nào ngày trước không
lập ḿnh, th́ thường giết đi. Lại
ngầm sai nội nhân Nguyễn Đ́nh Khoa ḍ xét cả 26
vương là các chú và anh em của vua. Trong
đó, Kinh Vương là chú đă chạy trốn không
biết đi đâu, chỉ có Giản Tu công là con chú bác
bị giam vào ngục trốn thoát được. Do
vậy, mọi người đều cảm thấy nguy
đến thân ḿnh, càng nghĩ đến việc nổi
loạn.
Năm 1509 mùa Thu tháng 8,
xuống chiếu bắt giết hết những
người Chiêm hiện đang bị giam giữ.
Vua xua đuổi
người tông thất và công thần về xứ Thanh Hoa
và giết các nữ sử nội thần người
Chiêm. Bấy
giờ bọn ngoại thích là Khương Chủng và
Nguyễn Bá Thắng tự tiện làm oai làm phúc, quyền
thế nghiêng lệch trong triều ngoài trấn, dân chúng
không dám cất tay động chân… Sau này, bọn Thừa Giáo, Thừa
Nghiệp đi đường, quan viên và dân chúng trông
thấy chúng từ xa một dặm đă phải chạy
trốn vào các nhà ở phố xá hàng chợ, đợi
chúng đi qua rồi mới dám ra. Nguyễn Đ́nh Khoa
ngầm sai người đến Thừa Hiến phủ
huyện các xứ trong nước, tới cả dân gian,
cưỡng bắt những con gái chưa chồng, làm
khốn khổ nhân dân, khắp nước mất hết
hy vọng.
Bấy giờ, thân thích
của Trường Lạc Hoàng thái hậu là Nguyễn
Văn Lang cũng ở
trong số người bị đuổi về quê quán. Đại thần tông thất là Nghi quận công
Lê Năng Can, v́ bất đắc chí, có bài thơ gửi
cho Nguyễn Văn Lang và bảo cử binh giết bọn
ác đảng. Văn Lang là người
thông thao lược, giỏi binh pháp, khéo xem xét thiên
thời, sức khoẻ có thể bắt được
hổ. Bấy giờ Văn Lang đem bọn Chế
Mạn làm nô lệ người Chiêm cùng Vũ Bá, Vũ
Tiếp và người ba phủ nổi nghĩa quân ở
thành Tây Đô, đem quân giữ ở cửa biển
Thần Phù .
Bấy giờ, vua giết
hại người tông thất. Giản Tu công Dinh c̣n
bị giam ở ngục mới đem của cải
đút lót người canh giữ, thoát được ra
chưa kịp báo cho mẹ, anh em và vợ ḿnh, một ḿnh
trốn vào Tây Đô. Đến cửa biển Thần Phù
được Văn Lang ra đón, lập làm minh chủ,
rồi cùng Văn Lang rèn đúc giáo dài và cùng với bọn
đại thần Nguyễn Diễn, Ngô Khế, Nguyễn
Bá Cao, Lê Trạm, và Thanh Hoa tổng binh thiêm sự Nguyễn
Bá Tuấn, Thừa tuyên sứ Lê Tung, Tham chính Nguyễn Th́
Ung khởi binh.
Sai Lương Đắc Bằng viết
hịch dụ đại thần và các quan, đại ư
nói: "Bạo chúa Lê Tuấn, phận con thứ hèn kém, làm
nhơ bẩn nghiệp lớn, lần lữa mới
gần 5 năm mà tội ác đă đủ muôn khoé.
Giết hại người cốt nhục, d́m hăm các
thần liêu. Bọn ngoại thích được tin dùng mà
phường đuôi chó ngang
ngược làm bậy, người cứng cỏi bị
ruồng bỏ mà kẻ đầu cá ẩn nấp nẻo
xa. Quan tước đă hết rồi vẫn
thưởng tràn không ngớt, dân chúng đă cùng khốn c̣n
vơ vét chẳng thôi. Vét thuế khoá từng cân lạng,
tiêu tiền của như đất bùn, bạo
ngược ngang với Tần Chính. Đăi bề tôi
như chó ngựa, coi dân chúng tựa cỏ rác ngạo
mạn quá cả Nguỵ Oanh. Huống chi lại xây cung
thất to, làm vườn hoa rộng. Xua dân đi trồng
cây, giẫm theo vết xe đổ chất g̣ Hoa
Cương đời Tống; lấp biển xây
cung điện, nối gót thói u mê xây cung A Pḥng nhà
Tần. Công tŕnh thổ mộc xây lên rồi thay
đổi, thay đổi rồi xây lên, dân Hải
Dương, Kinh Bắc mệt mỏi, lao đao; tông
thất xa hoa, kiêu căng lại ngang ngược, ngang ngược
lại kiêu căng, cơi tứ tuyên phiên trấn xôn xao,
rối loạn. Cư dân nhức óc, cả nước
đau ḷng".
Lại làm bài hịch rằng: "Đoan
Khánh làm vua, họ
ngoại chuyên quyền. Tử Mô làm phường ngu hèn
nơi phố chợ làm rối loạn kỷ cương.
Thắng Chủng là hạng trẻ ranh miệng c̣n hơi
sữa đă tái oai tác phúc. Đến mức đánh
thuốc độc giết bà nội, tàn sát các thân
vương. Theo ư riêng mà giết hại sinh dân, không
biết đâu cho thoả; dùng ngón ngầm để vét
vơ tiền của, càng mặc sức tham lam. Bốn
biển đă khốn cùng, muôn dân đều sầu oán".
Giản Tu công Dinh từ Tây Đô đem các
dinh thuỷ, bộ cùng tiến phát.
Quân Dinh đă
tiến vào sát thành, mọi người đều chạy
trốn. Hoàng hậu Trần Thị Tùng trốn ra
đến xă Hồng Mai, náu ở nhà dân rồi tự
thắt cổ chết ở miếu chùa.
Ngày 28 tháng 8, vua chạy tới phường
Nhật Chiêu, một
vệ sĩ cũ đuổi theo bắt được,
nộp cho Giản Tu công giam ở cửa Lệ Cảnh.
Giản Tu công cho là người vệ sĩ ấy làm
điều bất nghĩa, sai giết đi.
Tháng 12 ngày mồng 1, vua uống thuốc
độc tự tử. Giản Tu công v́ việc
trước đây vua giết hại cha mẹ, anh chị
em ḿnh rất thảm khốc, mới căm giận
chưa nguôi, sai người dùng súng lớn, để xác
vua vào miệng súng, cho nổ tan hết hài cốt, chỉ lấy
ít tro tàn về chôn tại An Lăng ở quê mẹ là làng
Phù Chẩn.
Có thuyết nói khi quân Giản Tu công Dinh tiến
sát kinh thành, vua chạy ra thôn Cập Hối, xă Đông Cao,
huyện Yên Lăng, bị người hành chợ xă ấy
đón về nộp cho Nguyễn Văn Lang. Văn Lang
đem về quán Bắc Sứ giết đi. Bọn ngoại
thích cũng đều bị giết hết.