XUÂN HƯƠNG & NGUYỄN DU

CÓ THỂ TIẾP XÚC VỚI NGƯỜI ĐĂ KHUẤT

 

 BS HỐ ĐẮC DUY

 

Xuân Hương, tác giả của Lưu Hương Kư  gởi cho "Cần Chánh học sĩ Nguyễn Hầu - Hầu, Nghi-xuân, Tiên-điền nhân” một bài thơ

Dậm khách muôn ngh́n nỗi nhớ nhung,
Cậy ai tới đấy gửi cho cùng.

Mối t́nh chốc đă ba năm vẹn,
Giấc mộng rồi ra nửa khắc không.

Xe ngựa trộm mừng duyên tấp nập,
Phấn son càng tủi phận long đong.

Biết c̣n mảy chút sương đeo mấy,
Lầu Nguyệt năm canh chiếc bóng chong.

Mọi người ai cũng cho rằng Nguyễn Hầu vô t́nh, dửng dưng, không đoái hoài đến mối t́nh cháy bỏng thiết tha da diết của nàng Xuân Hương mà theo Tốn Phong người đă luôn luôn ca tụng sắc đẹp và  tài văn thơ của nàng.

 Chỉ có Nguyễn Du mới biết ḿnh sáng tác 2 bài thơ “Ngẫu Hứng Ngũ Thư” "Mộng đắc thái liên" là v́ ai cũng như chỉ một ḿnh Xuân Hương hiểu được những diều bí ẩn trong 2 bài thơ đó chứ người ngoại cuộc th́ chắc là không. 

Đọc 2 bài thơ làm sao mà nàng không nức nở được, bởi thế gian mấy ai ngoài nàng và Nguyễn Du mới hiểu thấu cái ẩn ngữ nằm trong đó. Đây là một chuyện pḥng the thầm kín riêng của hai người. Một t́nh yêu tha thiết, nồng nàn cháy bỏng ở tuổi ngũ thập tri thiên mệnh:

 

Dưới nước có bóng người.

Đài sen tặng người thương.

Cách hoa nghe tiếng cười.

Vấn vương không dứt được.

Sang năm có gặp không.

hay :

Xuân th́ trưởng đậu miêu

Hương tâm dạ cộng trường

Xuân phong hà xứ lai ?

Hương can hạn cửu phương

Mai mốt biết về đâu Hương ?  nắng hạn đă lâu ngày !

 

Một câu t́nh tứ da diết muôn năm, một rạo rực xác thân đến như thế làm sao mà một người t́nh lăng mạn như nàng không khóc được, không nhớ được.

Nguyễn Du chết trong cơn dịch tả kinh hoàng tại kinh đô Phú Xuân năm 1820 và 2 năm sau th́ Xuân Hương cũng đă qua đời. Nàng được chôn cất bên cạnh Hồ Tây - Thăng Long, c̣n chàng th́ táng vội vàng ở trên quăng đồng vắng Bầu Đá An Ninh Hạ - Phú Xuân.

Xuân Hương đă từng khóc Nguyễn Du :

 

Bầu Đá nữa hồn nằm gối đất

Hồ Tây một dạ đứng không yên

           

Một thời gian sau khi Nguyễn Du mất, Xuân Hương đă lặn lội ra kinh đô Phú Xuân thăm mộ người t́nh, một người tài hoa nhất mực. Nàng hy vọng sẽ gặp được chàng cho dù cuộc gặp gỡ chỉ là một giấc mộng, chỉ là một cảm giác rờn rợn mơn man, một ảo ảnh, một cơn gió hiu hiu hay một cơn lốc ào ào, một thoáng hương thơm mùi nhớ thoang thoảng dấu ái ân… hay ch́m trong giấc ngủ khi dựa vào gốc cây cạnh mộ chàng. Liệu ba thước đất có ngăn nỗi sóng điện sinh học giữa 2 người không ?

Và nếu như có lần Nguyễn Du tan loăng trong vai nàng Kiều th́ chàng cũng đă nhắn nhủ với người phụ nữ chủ nhân Cỗ Nguyệt Đường rằng:

 

Mai sau dầu có bao giờ

Đốt ḷ hương ấy so tơ phím này

Trông ra ngọn cỏ lá cây

Thấy hiu hiu gió th́ hay “ai” về

hay

Ào ào đổ lộc rung cây

Ở trong dường có hương bay ít nhiều

Dè chừng ngọn gió lần theo

Dấu giày từng bước in rêu rành rành

 

Nguyễn Du tin tưởng mănh liệt rằng con người có “linh hồn” và những người có cùng tần số có thể tiếp xúc được với nhau, đưa tới cho nhau một rung cảm, một cảm xúc như một tàn số âm thanh giao thoa với nhau chứ không phải là một truyền đạt bằng h́nh ảnh hay lời nói. Đọc đi đọc lại nhiều lần bài Văn tế Thập Loại Chúng Sinh, mới hiểu được thế nào là thần giao cách cảm trong con người của Nguyễn Du. Một loại truyền thông giữa các tâm thức bằng các phương thức khác với các giác quan tri giác đă biết. Đó là một h́nh thức tri giác ngoài giác quan (extra-sensory perception) hay nhận thức dị thường (anomalous cognition), Những cá thể có cùng tần số cảm ứng trong điện trường sinh học, mặc dầu ở cách xa nhau rất xa vẫn nhận được những nguồn thông tin của nhau. Các nhà khoa học đă vận dụng những phát triển đó để giải thích về điềm, về giấc mơ, về những biểu hiện tâm sinh lư bất thường khi thân nhân (có thể cách nhau rất xa về không gian) có cùng tần số điện trường sinh học khi xẩy ra sự cố bất thường.

Người ta bảo chết là hết, nhưng chết chưa phải đă hết khi người chết c̣n tồn tại trong tâm chí người sống. Sau khi chết, tim ngừng đập, máu ngừng chảy, thần kinh cảm giác ngừng hoạt động, vỏ năo chưa bị huỷ, xung quanh hiện trường phát từ năo vẫn chưa ngừng phát sóng. Lớp đất dày không ngăn được sóng điện sinh học. Cá thể sống có tần số điện trường sinh học tương ứng vẫn tiếp nhận được tín hiệu,mà nhiều nhà nghiên cứu về Nguyễn Du đă quên mất khía cạnh tâm linh này khi nói về ông.

Xuân Hương đă viết bài “ Khóc Nguyễn Hầu - Hầu, Nghi-xuân, Tiên-điền nhân

Nằm mộng c̣n ai thấy hái sen

Người đi kẻ ở nhở lời nguyền

T́nh yêu những tưởng muôn năm măi

Ân ái chỉ c̣n mỗi một đêm

Bầu Đá nửa hồn nằm gối đất

Hồ Tây một dạ đứng không yên

Sao đi không nói lời trăn trối      

Cho mắt lưng tṛng lỡ hết duyên

 

 

            Bài này viết trước khi đi thăm mộ Nguyễn Du hay không th́ khó mà đoán được. Theo tôi th́ bài thơ này được viết trước khi Xuân Hương lên đường ra Phú Xuân v́ câu Hồ Tây một dạ đứng không yên, Bồn chốn, quay quắt, trong dạ chẳng yên, nhớ nhung vời vợi, buồn bă đến nát ḷng… làm sao mà người đàn bà đa cảm đó đành ḷng không đi cho được nhất là cái chết của Nguyển Du quá tức tưởi, chết không một lời trăn trối. Cái chết đến với người t́nh quá nhanh trong một cơn lốc dịch tả, căn bệnh mà chỉ cần nhuốm phải chỉ sau một ngày th́ ngày mai đă hóa thiên cổ, cái chết chỉ xảy ra chưa tới 48 giờ.

Với một người đàn bà như Xuân Hương th́ nàng chỉ yên tâm nhắm mắt khi người t́nh đă mồ yên mả đẹp.

Đến Vương đảo Kim Long (Đế Thành) t́m cánh đồng Bàu Đá ở An Ninh, xóm Dệt Vải Kim Long không ai là không biết v́ khu vực đó có nhà của quan Lễ Bộ Hữu Tham Tri Nguyễn Du. Nhà ông ở phía đông đế thành, cuối con sông Cùng (Sông Bạch Yến hiện nay). Xuân Hương sẽ đi xuống phía bến kia Rú Đá là đến ngôi mộ của quan Tham Tri, ngôi mộ nằm trên một cái cồn nhỏ giữa một cánh đồng xanh mướt, chung quanh là núi đá. Một cát địa mà không một nơi nào ở VN có được, Một cát địa mà các vua nhà Nguyễn không bao giờ ngờ đến, duy chỉ một ngưởi sinh sau khi Nguyễn Du chết 17 năm biết được. Đó là quan đại thần Thượng Thư bộ Công Hoàng Hữu Thường (1837-1887), người làm quan trải qua 6 triều. Ông đă làm một sinh phần cho ḿnh ngay trên cát địa của quan Tham Tri (Nguyễn Du) ngày trước đă an táng (bốn năm sau con Nguyễn Du là Nguyễn Ngũ đă vào đưa hài cốt của cha ḿnh ra Nghệ An) điều mà Xuân Hương không bao giờ nghĩ đến. Bởi cuộc đất đó là của trời dành cho con người tài hoa, nếu Tả Ao mà có sống dậy th́ cũng phải qú xuống hôn lên cát địa này.

Điều bí ẩn về cuộc đất đó vẫn chôn sâu cùng với người quá cố, một địa huyệt  cho 2 con người nổi tiếng (Nguyễn Du và Hoàng Hữu Thường).

Một mối t́nh thiên thu Xuân Hương – Nguyễn Hầu hay… Hồ Xuân Hương(?) – Nguyễn Du đă vào huyền thoại !

 

Ngày 25 tháng  3 năm 2008

BS HỒ ĐẮC DUY