Quan
niệm điều trị bệnh Liệt Dương theo
Y Học Việt Nam thời xưa
BS HỒ ĐẮC DUY
Ở phương tây người ta định
nghĩa rối loạn cương dương (RLCD) là một t́nh trạng mà
dương vật không cương lên được ,
không giữ dược t́nh trang cương cứng cho
đến lúc kết thúc nên không làm thỏa măn
được chính ḿnh và cả người hôn phối (The National Institutes
of Health Consensus Development Conference on Impotance )
Đối với Y Học Cổ Truyền
nước ta , 300 năm trước danh y Hải
Thượng Lăn Ông gọi RLCD
là bệnh Liệt Dương
Trong tác phẫm Y TRUNG QUAN KIỆN Ông nhận định vấn
đề liệt dương như sau :Dương sự khoẻ hay
yếu là do chấn hỏa thịnh hay suy, v́ hỏa tác dụng
nhưng căn bản là do tinh sự
Đối
với trị liệu ông chỉ ra
sự sai lầm của người đi trước khi dùng chất
cay nóng để cường dương. Ông khuyên chỉ
nên bổ đều năm tạng, khiến tinh ba của
năm tạng chuyển về thận, v́ thận là nơi
tăng chứa tinh, chỉ dùng Bát vị hoàn gia nhiều
vị thuốc bổ tinh huyết uống nhiều
để bồi bổ. Nếu âm hư th́ bội Thục
địa, dương hư th́ bội Quế, Phụ,
vị hư gia Sơn dược, vị hàn bỏ Mẫu
đơn, khí hư th́ thang tống bằng nước
sâm,tỳ hư th́ thang tống bằng nước cơm,
mùa đông thang tống bằng rượu, mùa hè thang
tống bằng thang Sinh mạch, khí hư hạ hăm th́ thang
tống với thang Bổ trung, tâm can kém thang tống
với thang Quy tỳ. Uống lâu, uống liên tục
thời tinh huyết của các tạng ngày càng thêm nhiều
và chuyển đưa về thận, không cần làm cho
cường dương và dương cũng tự
cường. Phép bổ vị là knh nghiệm riêng của ông, ông cho rằng vị
khỏe th́ ăn uống tăng tiến, tinh ba hằng ngày
sản sinh càng ngày càng nhiều chuyển hết về
thận. Vị mạnh th́ thận khỏe và tinh khí dồi
dào, vị hư th́ tinh bị thương tổn mà
dương sự cũng bị suy kém chính là như thế
Trước đó mấy trăm năm
trong bộ Đại Việt Sử Kư Toàn Thư chép một câu chuyên
liên quan đến một phương pháp điều
trị bệnh liệt dương rất quái gở
của thần y Trâu Canh như sau :
“Vào đêm trung thu năm Khai Hựu
thứ 11, Hoàng tử thứ mười của vua Minh Tông,
tên là Hạo, đi thuyền chơi Hồ Tây bị
chết đuối. Mọi người hoảng hốt
nhảy xuống ṃ t́m, măi hồi lâu mới ṃ
được xác hoàng tử kẹt ở lỗ cống
đơm cá. Khi vớt lên th́ Hoàng Tử đă chết.
Thượng Hoàng sai thầy thuốc Trâu Canh cứu
chửa. Trâu Canh tâu rằng: “có thể cứu
được nhưng phải dùng kim châm vào các huyệt
,Hoàng tử có thể sống
nhưng chỉ sợ sau này sẽ bị liệt
dương Dùng kim châm th́
qủa như lời ông ta nói …..".
Trâu Canh là con của Trâu Tôn
người phương Bắc, khoảng năm Nguyên Phong
(1251-1258) làm thầy thuốc, đi theo quân Nguyên. Khi quân
Nguyên thua, Trâu Tôn bị bắt. Tôn ở lại chữa
bệnh cho các vương hầu thời đó phần
nhiều thấy công hiệu. Người trong nước
nhiều lần cho Tôn ruộng và gia nô thành ra giàu có. Trâu Canh
là con nối nghiệp cha nhưng không có hạnh
kiểm..."
Tháng 6 năm Tân
Tỵ (1341) Hiến Tông Hoàng Đế băng hà.
Thượng Hoàng Minh Tông đưa hoàng tử Hạo lên
ngôi vua. Chú bé suưt chết năm xưa nay được
ngồi trên ngai vàng, mang hiệu Dụ Tông Hoàng Đế,
đổi niên hiệu là Thiệu Phong năm thứ
nhất.
Dụ Tông tăng
trưởng rất nhanh về mặt tinh thần cũng
như thể chất,. Năm lên 14 tuổi, Hoàng gia
cưới vợ cho Dụ Tông. Hoàng hậu là công chúa Y
Từ, con gái thứ tư của B́nh Chương
Huệ Túc Vương.
Đến lúc đó th́ lời nói năm xưa của thần
y Trâu Canh trở nên ứng nghiệm.
Dụ Tông nhận
ra ḿnh không có khả năng làm chồng. Điều đó
gây cho vị vua trẻ một mối lo âu.
Trâu Canh lại
được mời đến. Ông đưa ra một
phương thuốc trị bệnh liệt dương
cho Dụ Tông làm cả hoàng gia ai cũng bối rối.
Muốn Dụ Tông sinh hoạt t́nh dục b́nh thường
như mọi người th́ "phải giết một
bé trai, lấy mật hoà với dương khởi
thạch mà uống. Ngoài ra phải thông dâm với chị
hay em ruột ḿnh th́ mới hiệu nghiệm... Vua làm theo,
thông dâm với chị ruột của ḿnh là Thiên Ninh Công Chúa
quả nhiên có công hiệu " Đại Việt Sử Kư Toàn
Thư trang 126 và 132
Thực
chất toa thuốc của Trâu Canh:
Nghiên cứu toa
thuốc điều trị ta thấy có hai yếu tố
cần được phân tích:
- Dược
phẩm gồm : Mật +
Dương khởi thạch
- Hoạt
động t́nh dục :
Thông dâm với chị hay em ruột ḿnh.
Cả hai yếu
tố này đều có sự tàng ẩn không b́nh
thường.
1/ Đ̣i hỏi
mật của một đứa bé đồng nghĩa
với khuyến khích gilết chết một nguới.
Đó là một việc trái với đạo đức
của xă hội và y đức.
2/ Thông dâm với
chị hay em ruột của ḿnh: là một đ̣i hỏi
trái với luân lư của gia đ́nh và xă hội.
Như vậy là
Trâu Canh đă đặt triều đ́nh nhà Trần,
Thượng Hoàng Trần Minh Tông vào một cái thế là
phải đi ngược
đạo đức và luân lư mà mục đích
chỉ để Dụ Tông Hoàng đế có người nối
dơi ?
Tất cả âm
mưu này chẳng qua là một đ̣n tâm lư ác liệt
đối với Dụ Tông thông qua sự yểm trợ
mạnh mẽ của Thượng Hoàng và Thái Hậu
cũng như Công Chúa Thiên Ninh.
Điều trị
liệt dương là điều trị cảm xúc, điều
trị cái nguyên nhân tâm lư
đă
gây ra hậu quả liệt dương như các cơ
chế y khoa hiện đại đă nói trên.
Chính
Trâu Canh đă gây ra cái nhân ấy muời năm trước
khi ông ta nói sẽ "liệt dương về sau".Vị
Hoàng Thái Tử đă bị ám ảnh từ đó. Một
dấu ấn ngày càng trở nên hăi hùng.
Liệt
dương... liệt dương... liệt dương...
vang lêm suốt cả cuộc hành tŕnh khôn lớn. Một
định kiến cho rằng ḿnh liệt dương
đă được thiết lập. Và nguời duy
nhất có thể phá bỏ cái định kiến ấy
không ai khác hơn là Trâu Canh. V́ hơn một lần ông ta
cứu sống vị vua này.Trâu Canh đă cứu sống
Dụ Tông lúc bốn tuổi. Trâu Canh được
triều đ́nh xưng tụng là thần y. Nay Trâu Canh
lại chữa được bệnh liệt dương
cho Dụ Tông. Phương pháp kỳ dị của y
được toàn thể Hoàng gia
đồng t́nh vun vào, ngay cả Thiên Ninh Công Chúa
cũng chấp nhận. Điều này càng gây cho Dụ Tông
ḷng "tự tin", có thể ḷng tự tin ấy đă
đánh đổ các định kiến Dụ Tông
chiến thắng được sự bất lực.
Tóm lại,
những điều quái đản mà Trâu Canh đưa ra
trong toa thuốc này chỉ là một ấn tượng
khủng khiếp làm cái ch́a khóa để xóa bỏ cái
định kiến. Ông ta đă làm động tác
của một nhà phân tâm học hiện đại với
một số ma thuật
Liệt
dương là một bệnh lư trong vấn đề suy
nhược t́nh dục – một trong hai nguyên nhân căn
bản của liệt dương là nguyên nhân tâm lư chiếm 30%
Sự lựa chọn điều
trị phụ thuộc vào khả năng, kinh nghiệm
của Thầy thuốc. Tùy
vào ư muốn của bệnh nhân
Tùy theo mức độ khả thi với
phương pháp điều trị mà bệnh nhân chấp
nhận